Hãy tô màu cho cuộc sống của bạn

Khi đón nhận đau thương em trả lại cho đời sự dịu dàng thẳm sâu...
Những sáng mưa lạnh chạy ù vào trong lòng Anh và Anh sẽ để yên như thế cho Em hờn dỗi,nghe Em kể đủ thứ chuyện không đầu không cuối, ôm em từ phía sau thật dịu dàng,thật mềm,thật ấm. Ngủ an lành trên bờ vai Anh:)
Tháng Giêng trong tay em, tháng Giêng rét ngọt. Anh như gần rồi lại như xa. Anh bên em như chiếc ghế trước hiên nhà, yên lặng đón em từng sáng trong veo từng chiều mưa đổ. Anh thả quanh em bao nhiêu là gió, em đến nơi nào gió cũng đi theo, gió nồng nàn, gió nóng như thiêu, gió mơn nhẹ, mềm như lụa.
Rồi gió sẽ đến phải không?Vào một ngày mới vào một ban mai trong lành...Em đang ướp những đêm mềm mỏng hơi sương và đượm hương ngọc lan nơi này để dành tặng cho Anh...
Tuesday, December 15
Permalink

Mùa Nghỉ - Thời Gian Thuận Lợi Để Săn Việc

Nhiều người ngưng tìm kiếm việc vào Tháng Mười Hai và Tháng Một, họ cho rằng các nhà tuyển dụng đang nghỉ phép hoặc đang quá bận rộn trong suốt mùa nghỉ để phỏng vấn và quyết định tuyển dụng. Nếu bạn tin vào chuyện hoang đường này, có nghĩa là bạn đang mất đi một trong những cơ hội tốt nhất để tìm việc làm đấy.

Có nhiều lý do tại sao bạn không nên ngừng việc tìm kiếm cho tới mồng một Tết Âm Lịch:

  • Nhiều công ty có ngân quỹ cho Năm Mới và đang tuyển dụng nhân viên bắt đầu làm việc vào Tháng Một. Vì vậy, bắt đầu tìm việc sau Năm Mới có thể quá trễ.
  • Trong khi số lượng quảng cáo tuyển việc gia tăng vào các kỳ nghỉ, những quảng cáo xuất hiện cả trên mạng lẫn trên báo thông thường là những công việc ưu tiên cao mà các nhà tuyển dụng cần bổ khuyết thật nhanh chóng. Vì có ít người phản hồi những quảng cáo vào thời gian này, nên tính cạnh tranh sẽ ít hơn bình thường, và đây chính là thuận lợi của bạn.
  • Có ít người tìm việc vào mùa này. Vì vậy, bạn sẽ có một thời gian thoải mái hơn để nổi bật giữa đám đông. Thực tế, một lá thư xin việc và sơ yếu lý lịch viết hay có khả năng được chú ý nhiều hơn bởi vì số lượng ít. Ngoài ra, có nhiều công ty làm việc chậm lại trong mùa này, một số giám đốc tuyển dụng có nhiều thời gian hơn để phỏng vấn.
  • Cuối cùng nhưng cũng không kém phần quan trọng, nếu bạn ngừng tìm việc trong những ngày nghỉ, bạn sẽ mất đi sức đẩy mà bạn sẽ phải giành lại lần nữa vào năm mới.

Đây là vài bí quyết sẽ giúp bạn tìm việc trong mùa nghỉ:

  • Lập ra một thời khoá biểu tìm việc với ít nhất một việc để hoàn thành mỗi ngày. Đừng lười biếng hoặc thất vọng, hãy giữ cho tinh thần hăng hái bằng những hành động tích cực.
  • Những dịp nghỉ là những cơ hội để thu thập thông tin. Đừng ngại cho mọi người biết rằng bạn đang ở trên thị trường để tìm việc mới.
  • Gửi thiệp chúc với danh thiếp của mình cho những giám đốc tuyển dụng mà gần đây bạn được phỏng vấn. Bạn cũng nên gửi cho những người bạn thân thiết của mình.
  • Đọc báo và xem các trang web tuyển dụng cho các vị trí được quảng cáo.

Vì vậy, ĐỪNG “nghỉ phép” khi đang tìm việc. Hãy tập trung và bạn sẽ có được một công việc tuyệt vời!


Monday, December 14
Permalink
Giá đâu đó có người đợi tôi

Làm sao anh biết được

Điều ta tìm ẩn hiện nơi đâu,

Mỗi con người một vật thể cô đơn

Nhìn rõ nhau qua cửa kính trống trơn

Nhưng không thể nghe nhau không thể nói.

Bây giờ anh chỉ còn là một chiếc cốc vỡ, một vết thương

Buổi chiều, những trái cây mùa thu thơm ngát

Em bảo phải cần tìm một lý do để sống

Để gắn bó để lòng mình yên ổn

Thật thế chăng, có thể có không em ?

Trái tim em rất đau và buốt,em không biết mình phải chịu cảm giác này đến bao h?




1 note
Sunday, December 6
Permalink

I'm with you

I’m standin’ on the bridge
I’m waitin’ in the dark
I thought that you’d be here by now
There’s nothing but the rain
No footsteps on the ground
I’m listening but there’s no sound

Isn’t anyone tryin’ to find me?
Won’t somebody come take me home?
It’s a damn cold night
I’m tryin’ to figure out this life
Won’t you take me by the hand?
Take me somewhere new
I don’t know who you are
But I’m, I’m with you
I’m with you


Saturday, December 5
Permalink

북한 화폐개혁 이후...베트남식 개혁 이어질까? Việc cải cách tiền tệ của Bắc Hàn liệu có tiếp bước theo Việt nam

[앵커멘트] 화폐 교환이 시작된 지 나흘만에 북한 당국이 화폐개혁 사실을 공식적으로 확인했지만 신권 교환에 따른 혼란은 계속되고 있습니다.

화폐 개혁으로 북한 경제가 과거로 후퇴할 지 베트남과 같은 시장개혁으로 나갈 지 여부에도 전망이 엇갈리고 있습니다. 함형건 기자의 보도입니다.

[리포트] 조총련 기관지인 조선신보가 공개한 북한의 새 지폐엔 5원과 10원과 같은 소액권 뿐 아니라 최고 5,000원권의 고액권도 포함돼 있습니다.

인플레이션 억제를 위해 100 대 1의 비율로 화폐 교환을 단행하면서도 이같은 고액권을 여전히 남겨둔 것은 이례적인 일입니다.

상인과 부유층의 확산으로 고액권의 사용이 불가피한 현실을 반영했다는 해석입니다. 또한 화폐발행 비용을 절감하기 위해 지난해 새로운 도안으로 만들었다가 유통을 시키지 않았던 5,000원권 지폐를 그대로 활용했을 것이란 추정도 나오고 있습니다.

실제로 화폐 제작에 필요한 북한 당국의 재원이 충분치 않아 이번 새 화폐도 본격적으로 유통되려면 한달 이상의 시간이 걸릴 것이란 전망도 나옵니다. 상거래 마비에 따른 혼란은 조만간 진정될 가능성이 높지만 인플레가 통제될 지는 불확실합니다. 북한 물가난의 근본 원인이 생산과 공급 부족에서 기인하기 때문에 외부의 자금 유입과 물자지원이 없으면 고질적인 인플레는 계속될 가능성이 높기 때문입니다.

이에따라 북한 경제의 앞날은 베트남식 개혁개방으로 이어질 것이란 낙관론과 함께 오히려 폐쇄적 경제로 후퇴할 것이란 전망도 나오고 있습니다. [녹취:홍순직, 현대경제연구원 수석연구위원] “북한 시장에 대한 근본적인 공급 확대 없이는 이번 북한의 조치는 인플레 압력과 상공인의 압력과 저항으로 당초 의도했던 효과를 거두기엔 큰 어려움이 있을 것으로 보입니다.”

다음주부터 본격적으로 진행될 북미대화의 진전 여부도 변수입니다. 북핵 문제 해결의 실마리가 잡힐 경우 외부로부터의 경제 지원과 투자 유치가 가능해지면서 북한 경제의 안정에도 도움을 줄 수 있을 것으로 보입니다.

YTN 함형건입니다.

YTN뉴스ON☞ YTN 긴급속보를 SMS로![저작권자(c) YTN & Digital YTN. 무단 전재-재배포 금지]


Friday, December 4
Permalink
1 note
Thursday, December 3
Permalink
Em xứng đáng được nhận sự ngọt ngào và hạnh phúc. Anh sẽ mang đến cho em sự lắng đọng dịu dàng. Và em sẽ sinh cho anh một cô con gái. Không, một cậu con trai cơ. Thế thì hai đứa vậy. Không bốn đứa cơ. Sao anh tham thế. Vì anh muốn yêu em. Con mình sẽ cao giống anh và trắng như em. Em sẽ sinh cho anh nhiều con nhưng em sợ nhất là khi chúng ốm. Anh cũng rất sợ điều đó. Bố anh ốm anh đã không có mặt ở nhà. Rồi khi ông qua đời anh cũng không thể về. Ðó là nỗi ân hận lớn nhất của đời anh. Anh đã khóc rất nhiều mà không thể nguôi ngoai nỗi ân hận. May mắn của đời em là đến giờ em vẫn chưa phải chứng kiến cái chết của người thân. Anh cũng cho đó là một may mắn. Những người già chết thì sự nhớ thương ít hơn khi người trẻ chết phải không anh? Không phải đâu em ạ. Sự nhớ thương là do tình cảm và những kỉ niệm. Có thể anh không biết nữa. Trẻ con là vì mình đang yêu thương chúng mà. Như một đứa con của chúng mình. Anh hãy yêu em đi. Anh yêu em mà. Ừ thế. Anh…

Bởi chưa có sách nào viết rằng người đàn bà xấu xí có một tình yêu đẹp bao giờ”

Đàn bà xấu thì không có quà


1 note
Wednesday, December 2
Permalink
Hồng Phương ơi mẹ nhớ em bé ah,ngủ ngon nhé và nhớ mặc áo ấm nhé”.Mẹ lúc nào cũng nhớ mặc áo ấm cho trái tim của em mà.Mẹ cứ thế này bao h em mới lớn được nhỉ. Nhớ đến nao lòng một hơi ấm…
— “Nỗi nhớ ơi!!!! Ta ghét mi lắm!!! Mi làm ta khóc rồi nè!! Mi hãy đi đi!”

~
Permalink
lovemidori:

it’s cold outside
(via *Cinnamon)

lovemidori:

it’s cold outside

(via *Cinnamon)


14 notes
reblogged via lovemidori
Tuesday, December 1
Permalink

Đêm cho nỗi buồn rơi xuống vực sâu

 

Đêm! Trời mưa, lòng ta cũng mưa. Phố ướt, trái tim ta cũng ướt.

 Bên ly cafe nguội đắng ngắt, nghe Khánh Ly hát nhạc Trịnh nỗi buồn rơi xuống vực sâu, mơ về nơi xa lắm.

 Đêm! Chạm khẽ vào những nỗi buồn trong tim. Ta trở về là ta không tô vẽ.

 Ly cafe đắng chát.

Đêm! Nghĩ về gia đình yêu thương trào nước mắt, thấy ta cần cố gắng.

Đêm! Chân thành muốn được nói lời cảm ơn và xin lỗi.

Cám ơn bố mẹ cho con cuộc sống - để biết buồn vui ước mơ hy vọng.

Cám ơn những người bạn thân luôn ở bên ta những lúc vui buồn, thành công, thất bại.

Cám ơn những người đã vô tình bước qua cuộc đời dạy cho ta những bài học cuộc sống, những bài học có sự chân thành, giả dối, có đắng cay ngọt ngào, có nước mắt niềm vui.

Xin được cúi đầu xin bố mẹ thứ lỗi cho những lúc dại khờ, nông nổi, cho phút giây lỗi lầm.

Xin lỗi những ai một lần nào đó trong đời ta đã vô tình, vô tâm làm tổn thương.

Đêm!

Đã đôi lần ta ước muốn lòng mình được bình yên như đêm. Đêm làm ta sợ bởi lòng nặng trĩu những nỗi buồn. Nỗi buồn không tên nhưng rất thật, rất sâu như những giấc mơ loang lổ chắp vá không đầu không cuối nhưng khi tỉnh dậy thấy ướt mồ hôi.

Đêm! Buông rơi những giọt nước mắt không níu giữ, cho đôi môi vị mặn.

Đêm!

Định nghĩa về cuộc đời với những ước mong đã đổ vỡ, về tương lai, về gia đình, về bạn bè, về những người đã đến và đi bên ta. Nhưng cuộc đời là bài toán khó, không có định nghĩa nào cho ta học thuộc.

Trống rỗng.

Vỡ tan.

Đêm!

Điện thoại đổ chuông. Bạn gọi về tư Seoul xa xôi. Bạn khóc. Ta khóc. Ta hiểu thấm thía sự lạnh giá cô đơn của bạn nơi xứ người. Ước muốn được nắm bàn tay bạn thật chặt, giữ bước chân bạn thôi chơi vơi. Gánh nặng cuộc sống oằn cong đôi vai bạn. Ta bảo bạn ” Về đi”.  Bạn im lặng, nghẹn ngào. Sự im lặng nặng nề như tiếng thở dài. Biết làm gì cho bạn ngoài những lời an ủi mà ta biết không đủ đâu cho trái tim đang vụn vỡ.  Vững vàng lên bạn nhé. Đêm nay, đêm mai,  và những đêm sau nữa, cầu mong bạn tìm được sự bình yên.

Đêm những tin nhắn gửi đi không được hồi âm. Ta buồn.  Vì sao vậy? Ta không biết. Ta hiểu rất rõ không nên buồn vì một người bạn như thế. Bạn không trân trọng tình bạn của ta, thì thôi nhé. Ta không đủ kiên trì nữa rồi. Trái tim nhỏ bé lắm, hãy giữ tình yêu thương sự quan tâm để sống sao cho trọn vẹn với những người ta yêu thương. Từ nay bạn và ta hãy đứng bên lề cuộc sống của nhau bạn nhé. Đừng cố tình chạm vào tổn thương nhau. Nếu ngày nào đó, gặp nhau trên phố, chúng ta sẽ đi qua nhau, không cười, không chào nữa, cả cái vẫy tay cũng thôi, sẽ xa lạ như hàng nghìn những người xa lạ kia. Thế bạn nhé. Vô tình phải không bạn. Ta không thích sự hời hợt. Ta quá mệt mỏi rồi bạn có biết không ?

Đêm!

Nhớ về ngôi nhà nhỏ có vườn chanh chín cất giữ cả bí mật tuổi thơ. Nhớ cánh đồng trải thảm vàng hoa cúc. Nhớ, rất nhớ một chiếc áo hoa của mẹ, chiếc áo hoa thấm ướt những giọt mồ hôi, chiếc áo ở mãi trong kí ức ta để mãi sau này bao chiếc áo mới mẹ mặc đẹp lắm nhưng không chiếc nào ta nhớ như xưa nữa. Kì lạ thật. Thương nhớ dáng ai gầy rét run run trong chiếc áo mỏng manh vào chiều đông xưa ấy. Nhớ cháy lòng một đôi mắt buồn ám ảnh ta. Nhớ những giọt nước mắt bạn khóc ướt trên vai, nhớ cái nắm tay thật chặt níu kéo, nhớ những bức tường loang lổ những vết khắc trái tim.

 Nhớ… và nhớ… 

Nhớ tất cả những điều đã trở thành xưa cũ. 23 năm ta đi qua cuộc đời có biết bao nhiêu điều để nhớ. Bao điều đã tự nhủ lòng sẽ không bao giờ được quên. Nhưng ta đã sống vô tâm nên vô tình đánh rơi rớt dần từng kỉ niệm lúc nào không biết.

Nuối tiếc! Xót xa.

 

 Đêm! Yên lặng mơ được trở về tuổi thơ. 

Tuổi thơ có riêng khoảng trời bình yên rộng lớn, có nụ cười trong veo không vương chút bụi. Từ khi nào ta bỏ quên sự hồn nhiên. Ta trầm lặng! Cô độc! Ta gặm nhấm những tổn thương để lớn lên. Bước chân chông chênh giữa hai bờ buồn vui của cuộc sống. Hai năm trước, anh bảo ta già quá, con bé 21 tuổi chỉ thích nghe nhạc Trịnh, và nhạc buồn, Và ít khi nào anh thấy ta vui. Hai năm sau, con bé ấy bây giờ 23 tuổi anh không còn ở bên để nhìn thấy con bé vẫn già như thế, chưa kịp đổi thay. Nếu ta không đi qua những ngày tháng đổ vỡ tâm hồn đó, thì bây giờ ta là ai ? Ta có là ta yếu đuối thế này không ? Câu trả lời là dấu chấm lặng ! Thời gian có khi nào quay trở lại. Con tàu nào rời ga lăn bánh về tuổi thơ.  Điều ước nào là viển vông. Điều ước nào là có thực cho cuộc sống bộn bề này.

Đêm! Ta thất vọng về ta. Bố dặn ta phải sống mạnh mẽ lên. Không được yếu đuối, không được nhu nhược. Bố dạy ta bài học tự khẳng định mình. Nhưng bài học hàn  gắn những vết thương bố đã quên không dạy. Mà sự thực bố cũng không thể hiểu ta đã mang những tổn thương như thế . Bố lo lắng cuộc đời không bằng phẳng, với những xô bồ bon chen phức tạp, với giả dối sẽ xô bước chân ta vấp ngã. Những bài học cuộc đời bố dạy luôn luôn đúng. Và như thế đã hơn một lần ta gồng mình cố gắng trở thành ai đó khác.

Chơi vơi!

Hụt hẫng!

Đêm! Đi tìm định nghĩa về hạnh phúc.

Hạnh phúc là thế nào? Dù là ai? Dù làm gì? Dù sang, hèn? Niềm khát vọng mong đợi cho mỗi cuộc đời không phải là hạnh phúc sao. Với riêng ta hạnh phúc là cảm nhận thấy bình yên. Nhưng ta đi tìm bước chân lạc cả vào những giấc mơ sao chưa tìm thấy. Những khoảng trống lấp mãi không đầy. Có phải ta qua tham lam? Ta có gia đình yêu thương để trở về khi bước chân mỏi mệt trên đường đời rộng lớn. có cuộc sống sung sướng theo một nghĩa nào đó. Nhưng tại sao? Ai đã nói rằng,” Hạnh phúc là khi biết đủ”. Nhưng thế nào là ” Đủ” cho một kiếp người, có ai định nghĩa được không? Đừng lấy hạnh phúc của người này, làm thước đo hạnh phúc của người khác. Mọi sự so sánh trên đời này đều là sự khập khiễng thôi. Nhớ tới lời anh nói ” Em hãy đứng lên  bước đi, gói những tổn thương bỏ lại phía sau, đừng quay nhìn lại bước thẳng về phía trước, và hãy sống vô cảm một chút em sẽ thấy bình yên “. Ta tin. Rất tin lời anh nói. Nhưng chối bỏ con người cũ kĩ, đầy khiếm khuyết, yếu đuối , nhút nhát, bao năm qua ta có làm được không ?

Đêm! Ta học cách buông tay với những thứ ta không thể có được.

Đã thôi làm đứa trẻ lên 3 khóc đòi bằng được những gì nó muốn. Ta thôi giữ những tổn thương nước mắt về bạn để thấy ngạt thở. Ta đã nhặt hết những mảnh vỡ ghép lại 1 trái tim nguyên vẹn như ban đầu.  Sáu năm đi bên lề cuộc sống của bạn, sáu năm quá ngắn cho một đời người, nhưng đủ dài cho một trái tim vỡ vụn cảm nhận hết những nỗi đau. Sáu năm ta đã nhìn bao lần bạn yêu và chia tay, nhưng chưa bao giờ ta ước muốn được trở thành một người con gái nào đó trong cuộc sống của bạn. Tại sao thế ? Ta cũng không biết ? Ta không còn cố gắng quên bạn nữa. Ta đứng chơi vơi giữa hai bờ quên -  nhớ, ta thả trôi cảm xúc của mình, kệ cho bước chân thời gian khi nào sẽ đưa bạn bước ra khỏi trái tim ta….  Nhưng bạn cảm thấy có lỗi với ta, bạn thấy gánh nặng vì một người con gái mãi dành tình cảm cho bạn. … Vì thế, ta đã học cách để quên bạn… Bạn còn nhớ hay bạn đã quên bài hát ” Vô tình ” ta gửi cho bạn trong chiều mưa ấy…

Cám ơn mặt trời cho tôi một chiều

Cám ơn cuộc đời cho tôi một người

… Người bước vào đền cho tim ta im  vắng

… Rồi người cứ vô tình người đi

… Rồi người cứ vô tình người xa

…Giữ sao người đừng đi…

Giữ sao người đừng xa.

Giữ sao được phải không? Những giọt nước mắt vỡ tan hòa vào lời hát.  Quang Dũng hát da diết phải không bạn ? Dù thời gian đã đi qua, dù trái tim ta đã không còn trôi về bạn nữa, ta vẫn tha thiết muốn nói với bạn ” Cám ơn 1 người đã cho tớ một lần biết yêu. Dẫu cho tình yêu đó nhiều đắng cay và nước mắt. Dẫu mọi nỗi tổn thương chỉ riêng chỉ trái tim tớ thôi. Nhưng tớ chưa bao giờ nuối tiếc, tớ đã 1 lần dám sống trọn vẹn với con tim.”

Sống Hạnh phúc bạn nhé.

Đêm! Nhớ về anh! Uớt mi!

Nhớ những con đường chở nỗi buồn chúng ta đã đi. Con đường ấy bây giờ là con đường cũ, quán  xưa ấy cũng trở thành quán cũ, kỷ niệm là kỉ niệm cũ, và em và anh cũng là hai con người cũ. Tất cả đã cũ rồi phải không anh ? Ta nợ anh lời xin lỗi lặng câm, nợ những email không trả lời, nợ nụ cười, nợ niềm vui. Ta kể cho anh nghe câu truyện trái tim bị ghép nhầm rồi vỡ. Ta để anh ra đi như thế, bởi ta hiểu anh và ta chỉ là 2 người vô tình đi qua cuộc đời nhau, ta không thể là 1 nửa cuộc đời anh, và đâu đó dưới bầu trời này ta biết sẽ có người con gái đang đợi anh đến ghép nửa trái tim.  Đêm nay lần cuối cùng nghe ” Niệm khúc cuối ” Rồi thôi.

Dù cho mưa tôi xin đưa em đến cuối cuộc đời.

Dù cho mây hay cho bão tố có kéo qua đây.

Dù có gió, có gió lạnh đầy có tuyết bùn lấy..

Dù sao, dù sao đi nữa tôi vẫn yêu em.

Nghe bài hát cũ, và khóc nốt lần này nữa thôi. Ta gửi lại nguyên vẹn bài hát cho anh nhé, gửi cho cả người con gái sẽ đi bên anh đến hết cuộc đời này. Hà Nội sắp vào đông. Lạnh ! Sài Gòn, không có mùa đông. Cám ơn những bài học anh dạy. Cám ơn bàn tay anh đã giúp bước chân em không ngã. Cám ơn và xin lỗi cho tất cả những điều đã qua.

Đêm! Nuối tiếc ân hận cho những ngày tháng đã đi qua đã sống hoài sống phí. Ta chưa bao giờ nỗ lực hết mình cho những ước mơ nên thất bại. òa khóc. Nhớ về câu chuyện ” Ngọn Nến”

” Có cây nến nhỏ bị bỏ quên lâu ngày, nến nằm buồn bã cho từng ngày ảm đạm vô nghĩa dần qua. Cho đến 1 ngày, sự cố bất ngờ căn nhà chủ bị mất điện, người ta mới chợt nhớ ra thật may mắn vì còn 1 ngọn nến sót lại. Khi nến được thắp sáng lên, từng giọt sáp rơi xuống, nến mỏng manh tan dần, tan dần. Chỉ còn ít phút nữa thôi, nến sẽ tan biến vào không khí. Nhưng vào những giây phút cuối cùng của cuộc đời, nến tỏa sáng lung linh hơn bao giờ hết, nến sống cuộc sống ngắn ngủi, nhưng nến đã sống cuộc sống trọn vẹn, đốt cháy hết mình. ” Đó chỉ là câu chuyện anh kể ngày xưa, khi ta buồn ta khóc dằn vặt về những thất bại, khi ta đánh mất niềm tin vào bản thân mình. Ước gì ta cũng dám một lần sống trọn vẹn như ngọn nến nhỏ nhoi kia.

Đêm! Đặt những nỗi buồn, những tổn thương, những gánh nặng trong lòng xuống.

Oà khóc nức nở như đứa trẻ thơ. Ngày mai đến, lau khô những giọt nước mắt đêm qua, bước chân ra đường, để lòng nhẹ tênh mỉm cười với cuộc sống, học cách biết sống yêu thương, chân thành.

Đêm! Rất dài và rất sâu.

Trong cuộc đời của mỗi con người có biết bao đêm đi qua. Nhưng sao khi nhìn lại cuộc đời thấy ngắn ngủi quá, ta vẫn chẳng làm được gì, vẫn sống vô nghĩa như thế. 

“Cuộc đời có bao lâu đâu mà hờ hững”

Thôi tự nhủ cố gắng sống sao cho trọn vẹn mỗi ngày, ai cũng chỉ có một lần được sống, một lần để được ước mơ hy vọng, đừng để nuối tiếc và ân hận quá nhiều, đừng để phải cả cuộc đời nói ” Gía như - Nếu thì “

 Và như thế!

Đêm! Khép đôi mắt lại!

Giấc ngủ muộn chưa trọn vẹn, nhưng đêm nay ta thấy bình thản hơn rất nhiều đêm!

~Muathubuonva_binhminhmua~


1 note
Sunday, November 29
Permalink

Đưa em đi qua nốt cơn mưa này nữa thôi…

Nhé nhé…

Đi mà…

Làm ơn…