Hãy tô màu cho cuộc sống của bạn

Khi đón nhận đau thương em trả lại cho đời sự dịu dàng thẳm sâu...
Những sáng mưa lạnh chạy ù vào trong lòng Anh và Anh sẽ để yên như thế cho Em hờn dỗi,nghe Em kể đủ thứ chuyện không đầu không cuối, ôm em từ phía sau thật dịu dàng,thật mềm,thật ấm. Ngủ an lành trên bờ vai Anh:)
Tháng Giêng trong tay em, tháng Giêng rét ngọt. Anh như gần rồi lại như xa. Anh bên em như chiếc ghế trước hiên nhà, yên lặng đón em từng sáng trong veo từng chiều mưa đổ. Anh thả quanh em bao nhiêu là gió, em đến nơi nào gió cũng đi theo, gió nồng nàn, gió nóng như thiêu, gió mơn nhẹ, mềm như lụa.
Rồi gió sẽ đến phải không?Vào một ngày mới vào một ban mai trong lành...Em đang ướp những đêm mềm mỏng hơi sương và đượm hương ngọc lan nơi này để dành tặng cho Anh...

April 20, 2011 9:10 pm

“Peter, em mệt rồi.”
“Thế… việc em xuất hiện tối nay ít nhất cũng có nghĩa là em đang từ bỏ sự ẩn dật chứ?”
“Đúng thế. Chỉ thế thôi… Mà sự ẩn dật của em?”
“Anh đã rất cố gắng liên lạc với em, em biết đấy.”
“Thật vậy sao?”
“Anh có nên nói với em anh vui thế nào khi được gặp em hôm nay không?”
“Không. Hãy coi như anh đã nói với em rồi.”
“Em biết không, em đã thay đổi, Dominique ạ. Anh không biết đích xác theo cách nào, nhưng em đã thay đổi.”
“Em đã thay đổi?”
“Hãy coi như anh vừa nói là em rất dễ thương, bởi vì anh không tìm được từ ngữ nào để nói ra điều đó cả.”
Đường phố tối. Anh gọi một chiếc tắc-xi. Ngồi gần cô, anh quay người và nhìn thẳng vào cô, cái liếc nhìn của anh như một lời mời mọc công khai. Anh hy vọng nó làm cho sự yên lặng trở nên có ý nghĩa giữa họ. Cô không quay đi. Cô ngồi quan sát mặt anh. Cô có vẻ đang phân vân theo đuổi một ý nghĩ nào đó của riêng cô mà anh không thể đoán được. Anh với qua chầm chậm và cầm lấy bàn tay cô. Anh cảm thấy nỗ lực trong bàn tay cô, anh có thể cảm nhận qua những ngón tay cứng ngắc của cô cái nỗ lực của cả cánh tay – không phải là nỗ lực để rút tay ra, mà là nỗ lực cứ để cho anh nắm lấy nó. Anh nâng bàn tay cô lên, lật nó lại và áp đôi môi mình lên cổ tay cô.
Rồi anh nhìn vào khuôn mặt cô. Anh thả bàn tay cô xuống và nó vẫn lơ lửng trong không khí trong một chốc lát, những ngón tay cứng đờ, khép hờ. Đây không phải là sự lạnh lùng mà anh nhớ. Đây là sự kinh sợ, quá mạnh đến nỗi nó không hề liên quan trực tiếp đến anh, nó không thể xúc phạm anh được, nó dường như hàm chứa nhiều hơn cả con người anh.
Anh đột nhiên nhận biết cơ thể cô; không phải trong cảm giác thèm muốn hay chán ghét, mà là nhận thức về sự hiện hữu của nó ở gần anh, dưới váy của cô. Anh thì thầm một cách bất tự giác:
“Dominique, anh ta là ai?”
Cô quay sang đối diện với anh. Rồi anh nhìn thấy đôi mắt cô nheo lại. Anh nhìn thấy đôi môi cô dãn ra, trở nên đầy đặn hơn, mềm mại hơn, miệng cô kéo dài chầm chậm thành một nụ cười mỉm yếu ớt, không mở miệng. Cô trả lời, nhìn thẳng vào anh:
“Một người thợ ở mỏ đá granit.”
Cô đã thành công. Anh cười to.
“Đáng đời anh, Dominique ạ. Anh không nên nghi ngờ cái-tưởng-như-không-thể.”
“Peter, thật lạ đúng không? Chính anh là người em đã từng nghĩ là em có thể làm cho mình thích.”
“Sao lại lạ?”
“Thì cứ nghĩ đến việc chúng ta biết về bản thân chúng ta mới ít làm sao. Một ngày nào đó anh cũng sẽ biết sự thật về bản thân mình, Peter ạ, và điều đó với anh sẽ tồi tệ hơn so với hầu hết những người khác. Nhưng anh không phải nghĩ về điều đó đâu. Cái đó còn lâu mới đến.”
“Em đã thực sự muốn anh hả Dominique?”
“Em đã nghĩ là em không bao giờ có thể muốn bất kỳ thứ gì và anh đã rất hợp với điều đó.”
“Anh không hiểu ý em là gì. Anh không biết em nghĩ là em đang nói gì. Anh biết rằng anh sẽ luôn yêu em. Và anh sẽ không để em biến mất lần nữa đâu. Bây giờ, khi em đã trở lại.”

“Peter, em mệt rồi.”

“Thế… việc em xuất hiện tối nay ít nhất cũng có nghĩa là em đang từ bỏ sự ẩn dật chứ?”

“Đúng thế. Chỉ thế thôi… Mà sự ẩn dật của em?”

“Anh đã rất cố gắng liên lạc với em, em biết đấy.”

“Thật vậy sao?”

Anh có nên nói với em anh vui thế nào khi được gặp em hôm nay không?”

Không. Hãy coi như anh đã nói với em rồi.”

Em biết không, em đã thay đổi, Dominique ạ. Anh không biết đích xác theo cách nào, nhưng em đã thay đổi.”

“Em đã thay đổi?”

“Hãy coi như anh vừa nói là em rất dễ thương, bởi vì anh không tìm được từ ngữ nào để nói ra điều đó cả.”

Đường phố tối. Anh gọi một chiếc tắc-xi. Ngồi gần cô, anh quay người và nhìn thẳng vào cô, cái liếc nhìn của anh như một lời mời mọc công khai. Anh hy vọng nó làm cho sự yên lặng trở nên có ý nghĩa giữa họ. Cô không quay đi. Cô ngồi quan sát mặt anh. Cô có vẻ đang phân vân theo đuổi một ý nghĩ nào đó của riêng cô mà anh không thể đoán được. Anh với qua chầm chậm và cầm lấy bàn tay cô. Anh cảm thấy nỗ lực trong bàn tay cô, anh có thể cảm nhận qua những ngón tay cứng ngắc của cô cái nỗ lực của cả cánh tay – không phải là nỗ lực để rút tay ra, mà là nỗ lực cứ để cho anh nắm lấy nó. Anh nâng bàn tay cô lên, lật nó lại và áp đôi môi mình lên cổ tay cô.

Rồi anh nhìn vào khuôn mặt cô. Anh thả bàn tay cô xuống và nó vẫn lơ lửng trong không khí trong một chốc lát, những ngón tay cứng đờ, khép hờ. Đây không phải là sự lạnh lùng mà anh nhớ. Đây là sự kinh sợ, quá mạnh đến nỗi nó không hề liên quan trực tiếp đến anh, nó không thể xúc phạm anh được, nó dường như hàm chứa nhiều hơn cả con người anh.

Anh đột nhiên nhận biết cơ thể cô; không phải trong cảm giác thèm muốn hay chán ghét, mà là nhận thức về sự hiện hữu của nó ở gần anh, dưới váy của cô. Anh thì thầm một cách bất tự giác:

“Dominique, anh ta là ai?”

Cô quay sang đối diện với anh. Rồi anh nhìn thấy đôi mắt cô nheo lại. Anh nhìn thấy đôi môi cô dãn ra, trở nên đầy đặn hơn, mềm mại hơn, miệng cô kéo dài chầm chậm thành một nụ cười mỉm yếu ớt, không mở miệng. Cô trả lời, nhìn thẳng vào anh:

“Một người thợ ở mỏ đá granit.”

Cô đã thành công. Anh cười to.

“Đáng đời anh, Dominique ạ. Anh không nên nghi ngờ cái-tưởng-như-không-thể.”

“Peter, thật lạ đúng không? Chính anh là người em đã từng nghĩ là em có thể làm cho mình thích.”

“Sao lại lạ?”

“Thì cứ nghĩ đến việc chúng ta biết về bản thân chúng ta mới ít làm sao. Một ngày nào đó anh cũng sẽ biết sự thật về bản thân mình, Peter ạ, và điều đó với anh sẽ tồi tệ hơn so với hầu hết những người khác. Nhưng anh không phải nghĩ về điều đó đâu. Cái đó còn lâu mới đến.”

“Em đã thực sự muốn anh hả Dominique?”

“Em đã nghĩ là em không bao giờ có thể muốn bất kỳ thứ gì và anh đã rất hợp với điều đó.”

“Anh không hiểu ý em là gì. Anh không biết em nghĩ là em đang nói gì. Anh biết rằng anh sẽ luôn yêu em. Và anh sẽ không để em biến mất lần nữa đâu. Bây giờ, khi em đã trở lại.”

(Source: leilockheart, via pmaipham)

  1. illneverbetheoneyouwant reblogged this from simply-an-illusion
  2. sammypongo reblogged this from yourgroom
  3. godismyforever reblogged this from asdfghjeanne
  4. cuurline reblogged this from b4con-c0re
  5. unknownglory reblogged this from crazynutheaded
  6. suicideheart13 reblogged this from justanotherfeeling
  7. lalaladanielle reblogged this from laughitoffliveitup
  8. arzaniea reblogged this from loveeholic
  9. complex-heart reblogged this from laughitoffliveitup
  10. dreams-ichasethat reblogged this from laughitoffliveitup
  11. laughitoffliveitup reblogged this from sevensnowflakes
  12. screamoutloudly reblogged this from leilockheart
  13. gcastabillo reblogged this from twobecontinued
  14. samrondz reblogged this from xoyvonne
  15. xoyvonne reblogged this from speakhonestly
  16. speakhonestly reblogged this from borninasummerhaze
  17. borninasummerhaze reblogged this from heartforsales and added:
    Because really losing you would be the worst part of my life and I think it’s heading that way..
  18. xoxokelly09 reblogged this from leilockheart
  19. angeliathao2 reblogged this from yourstruly-allerina
  20. aplacecalledmemory reblogged this from thoughtsofalonelysomeone
  21. littleliaar reblogged this from flores-de-espana
  22. owl-you-need-is-lovee reblogged this from bffjill
  23. maxxfriedchicken reblogged this from makikaysantos
  24. bffjill reblogged this from thisfireisaliveinyoureyes
  25. amazin-raisin reblogged this from marcellablaze
  26. iikeqvintage reblogged this from rockandrevelry and added:
    I feel like this everyday!
  27. bffjill reblogged this from thisfireisaliveinyoureyes
  28. samyumyum reblogged this from leilockheart
  29. thisfireisaliveinyoureyes reblogged this from bffjill
  30. sweetromance reblogged this from ifyouwantmylove
  31. the-kid-with-big-big-plans reblogged this from something-to--believe-in
  32. something-ignites-in-my-veins reblogged this from outofcontol
  33. outofcontol reblogged this from fornowjustcarryon
  34. nevermeansf0rever reblogged this from something-to--believe-in
  35. something-to--believe-in reblogged this from place-to-remember
  36. onedayiwillrunaway reblogged this from h333y0
  37. i-love-you-all-kbai reblogged this from unspokenlov-e
  38. kissmeimroxy reblogged this from c-l-a-s-s-a-c-t
  39. amilli31 reblogged this from kissmeimroxy
  40. break-me-shake-me reblogged this from c-l-a-s-s-a-c-t
  41. c-l-a-s-s-a-c-t reblogged this from fucknshitupp
  42. diamondringsandcomplicatedthings reblogged this from onthewaytomars