Khi đón nhận đau thương em trả lại cho đời sự dịu dàng thẳm sâu...
Những sáng mưa lạnh chạy ù vào trong lòng Anh và Anh sẽ để yên như thế cho Em hờn dỗi,nghe Em kể đủ thứ chuyện không đầu không cuối, ôm em từ phía sau thật dịu dàng,thật mềm,thật ấm. Ngủ an lành trên bờ vai Anh:)
Tháng Giêng trong tay em, tháng Giêng rét ngọt. Anh như gần rồi lại như xa. Anh bên em như chiếc ghế trước hiên nhà, yên lặng đón em từng sáng trong veo từng chiều mưa đổ. Anh thả quanh em bao nhiêu là gió, em đến nơi nào gió cũng đi theo, gió nồng nàn, gió nóng như thiêu, gió mơn nhẹ, mềm như lụa.
Rồi gió sẽ đến phải không?Vào một ngày mới vào một ban mai trong lành...Em đang ướp những đêm mềm mỏng hơi sương và đượm hương ngọc lan nơi này để dành tặng cho Anh...
Chưa bao giờ anh ước đâu em
Một ngôi nhà, bão dừng sau cánh cửa… 
Trời ơi! Buổi sớm quá chừng thơm
Anh gặp lại hương sen, năm anh mười tám tuổi
Một ánh vui táo tợn của mùa hè
Khi những vệt ong hôn vào nhụy hoacháy bừng như vệt lửa
Những trận lốc, nhưng cơn mưa trước hồn anh bỏ ngỏ…
Và ngôi nhà, bão dừng sau cánh cửa
Có thể nào anh ước đâu em?…
Rất nhiều chuyện qua rồi, rất nhiều chuyện giống như quên
Sau tuổi hai mươi, ngỡ không cần đến nữa:
Chút xôn xao trong hang cây nắng nhỏ
Giọt nước tròn rung rinh trên lá sen
Cả gợn sóng mơ hồ trong ánh mắt riêng em
Màu trời xám mênh mông ngày động biển
Cánh bướm mai hồng, cơn mưa chiều tím
Một cửa sổ lặng thầm chi chút đếm sao rơi…
Hạnh phúc ta cần, thực cũng giản đơn thôi
Như chỉ ở trước ta thêm một tầm tay với
Ngỡ rảo bước là sớm chiều đã tới
Suốt một đời, sao vẫn giục mình đi?
Em có thể là gì sau trang sách Pauxtopxki?
Là một ánh bình minh xanh mờ không thể tắt?
Hay hương mát rừng thông cao ẩm ướt?
Một bóng cây khắc khoải cả mùa hè?
Anh không biết dãy phố ta đi hôm ấy gọi là gì?
Không biết lá cây trên đầu sao buổi chiều phát sáng?
Giọt nước mắt long lanh giữa tình yêu, tình bạn
Những kỷ niệm nơi này xáo trộn với nơi kia.
Anh và em (chỉ thế thôi). Và không có Pauxtopxki
“Ta đã lớn. Mà Pauxtopxki đã chết!”
Chỉ còn lại cuối cùng những cảm thông da diết
Của tất cả những gì vừa có lại vừa không…
Tất cả là vậy thôi! Em – Màu trong suốt của trời xanh trên phố thợ
Chỗ mặn nhất của đầu bọt sóng tự khơi xa
Lại cũng là vết thương của anh, tuổi thơ của anh, nơi ẩn kín của hồn anh bão tố.
Lá cỏ bồng gió ru trên bãi cát khô cằn.
Đốm lửa nhỏ bất ngờ trong một đêm ngủ rừng, hai bàn tay lạnh cóng
Hay màu ngói đỏ đầu tiên, sau cả cuộc chiến tranh dài?
Em thao thức trong anh lòng yêu lớn – Con Người!
Yêu những thứ bị tàn phá đi, bây giờ cần dựng lại
Yêu một cái cây, tự lúc phải gây mầm cho đến khi ra trái
Yêu cái đẹp của cuộc đời, để buộc nó sản sinh thêm…
Chưa bao giờ anh ước đâu em
Một ngôi nhà, bão dừng sau cánh cửa!